MẸ ĐI LẤY CHỒNG CON THẮNG QUẢ TO...
Mẹ, mẹ con mình thỏa thuận chút nhé. Mẹ ạ, chúng ta cùng yêu chung một người đàn ông là chồng con đây, nói cho bằng đúng thì mỗi người yêu bằng một thứ tình yêu khác nhau, nhưng không biết ai yêu anh ấy nhiều hơn. Để tránh hao tổn công lực thì con với mẹ nên là đồng minh mẹ ạ. Đàn bà là chúa bon chen, nhưng con hứa, nhất định con không dấm dẳn bon chen và sở hữu chồng con với mẹ. Mẹ cũng vậy cho công bằng. Mẹ với con là đồng minh, chắc chắn sẽ không có người đàn bà thứ ba, thứ tư, thứ n chen chân vào tim anh ấy được....
Đấy là văn bản chính thức cô con dâu tôi gửi vào mail của tôi nhân một ngày đẹp giời.
Từ ngày nàng ấy bước chân vào làm dâu trong nhà tôi kể ra cũng nhiều chuyện để bàn. Nàng ấy trẻ trung và xinh đẹp. Chiếm mất toi trái tim chàng thanh niên đẹp trai, thông minh ngoan hiền do tôi sinh ra và nuôi lớn hai mươi mấy năm trời.
Người ta bảo, thật thà cũng thể lái buôn trâu, thương nhau cũng thể nàng dâu mẹ chồng. Với tôi thì không hẳn thể. Đôi lúc cũng thấy buồn, vì tự dưng mình bị ra rìa, nhưng lại nghĩ, đời là thế, cha mẹ thương con, nuôi nấng dựng vợ gả chồng, nó lại thương vợ thương chồng, thương con chúng nó. Đấy là lẽ đời.
Nàng dâu mới về, cái hiện đại và trẻ trung của nàng ảnh hưởng đến người đàn bà già sống cạnh nàng là tôi. Phải nói rằng đàn bà bon chen thật. Thấy có người đẹp, diện ràng lượn ra lượn vào hàng ngày trước mắt tôi cũng ấm ức lắm.
Biết thế nên nàng đè tôi ra, matsa đắp mặt nạ cho tôi hàng ngày. Bắt tôi mở hầu bao mua váy vóc, làm tóc, làm tai, cạnh tranh với nàng.
Nàng bảo, con đẹp một mình chán lắm. Đi đâu mẹ cũng toàn làm nền cho con, con chẳng thích tý nào. Hãy chơi công bằng đi mẹ.
Ok, thì chơi, sợ gì. Nghĩ bụng, xin lỗi nàng đi nhé, nàng còn xanh và hơi non. Ta đây hơn năm mươi mùa rau ngổ, ngày trước ta cũng đẹp và thông minh, ta đã từng được thiên hạ khen nhiều gấp đôi nàng ấy chứ.
Nàng dâu bảo, mẹ ạ, mẹ cô đơn ngần ấy năm rồi mà chưa thấy chán ư? Sao mẹ không chuyển trạng thái đi, xã hội người ta tiến lên ầm ầm, mẹ cứ dậm chân mãi một chỗ là tụt lùi so với thiên hạ đấy. Mình đẹp mình có quyền, mẹ thay đổi đi, kiếm lấy một ông mà hò hẹn cho đời bớt nhạt.
Con với chả cái, thời đại bình đẳng đến thế là cùng. Thế là vào một ngày đẹp giời, nó add luôn nick phây mình vào gúp kín. Vui phết, thi thoảng đăng bài, cồng nhảm. Kết bạn với mấy anh già.
Hôm nọ đang inbox với một anh, nó giằng điện thoại, hai mẹ con chồm hỗm trên giường, vừa ăn bỏng ngô vừa đọc tin nhắn. Con với cái, toàn trứng khôn hơn vịt. Nó còn dạy mình nhắn tin như nào cho mùi mẫn.
Chả biết nó nhắn nhe gì rồi cười cười bảo. Bác ấy hẹn hò với mẹ ọp mini.
Trời ạ, biết ọp iếc là gì. Nó bảo, mẹ vô tư đi, nhưng mà phải kín mẹ nhé, chuyện này chỉ con với mẹ biết thôi. Con sẽ đi cùng mẹ, mẹ ngây thơ lắm, nhỡ người ta lừa rồi bán mẹ đi Tàu, sang bên đó họ lại không nhận. Rồi bị trả về thì hàng xóm cười chết. Heee.
Rồi nó hát toáng lên:
Trời mưa bong bóng phập phồng
Mẹ lấy được chồng con thắng quả to...
Loan ngẫn
0 nhận xét:
Đăng nhận xét